Phạm Thanh TùngNhà Hoạch Định

NỐI · Cộng đồng kết nối

NỐItay-nam-bo

Liên minh farmstay ĐBSCL: chống chọi biến đổi khí hậu cùng nhau

Mùa khô năm ngoái, một chủ farmstay ở Bến Tre nhắn cho tôi lúc nửa đêm. Nước mặn đã vào tận vườn dừa. Khách đặt phòng tháng ba, tháng tư gần như hủy s

Phạm Thanh Tùng||15 phút đọc

Tư Vấn Chiến Lược

Muốn đi sâu hơn?

Đặt lịch tư vấn 1-1 trực tiếp với Phạm Thanh Tùng.

Đặt Lịch Tư Vấn →

LIÊN MINH FARMSTAY ĐBSCL: CHỐNG CHỌI BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU CÙNG NHAU

MỞ BÀI: BẮT BUỘC PHẢI HÀNH ĐỘNG

Tôi phải thẳng thắn — tôi không tìm thấy dữ liệu chính thức về một "Liên minh farmstay ĐBSCL" cụ thể dưới tên này. Sau nhiều năm theo dõi du lịch nông nghiệp vùng Tây Nam Bộ, tôi chưa bao giờ gặp công bố chính thức về một liên minh farmstay với mục tiêu chống biến đổi khí hậu như vậy. Có thể đây là sáng kiến mới, là tên gọi địa phương trong một cộng đồng farmstay nào đó, hoặc bạn đang dựa trên thông tin từ nguồn tôi chưa tiếp cận được.

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là khái niệm này không cần thiết. Thực tế, Đồng Bằng Sông Cửu Long đang đứng trước một cuộc khủng hoảng khí hậu chưa từng có. Theo Tổng cục Thủy lợi, mực nước biển tại Cà Mau đang dâng cao với tốc độ khoảng 7-8mm mỗi năm — cao hơn mức trung bình toàn cầu. Những nông dân farmstay, những người sống trực tiếp trên vùng đất này, ngày càng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của thiên nhiên — mưa không đều, lũ xuất hiện bất thường, xâm nhập mặn lan rộng, và đất lún gia tăng. Riêng lẻ, mỗi farmstay là một quê nhỏ yếu ớt. Nhưng cùng nhau, họ có thể trở thành một lực lượng có thể đối chọi với thách thức lớn nhất của thế kỷ này.

BỐI CẢNH: CUỘC KHỦNG HOẢNG ÂM THẦM ĐANG DIỄN RA

Biến đổi khí hậu ở ĐBSCL không phải là lý thuyết

Nhiều người vẫn coi biến đổi khí hậu như một vấn đề xa vời. Nhưng ở Tây Nam Bộ, nó là hiện thực mỗi ngày. Các sự kiện lũ lụt liên tiếp tại ĐBSCL khiến hàng ngàn gia đình phải sơ tán và gây thiệt hại kinh tế không nhỏ. Nhưng con số này chỉ là bề ngoài. Sâu hơn, có những thay đổi âm thầm đang tàn phá nông nghiệp ĐBSCL.

Xâm nhập mặn đã ảnh hưởng đến 1,77 triệu hecta đất trong quy mô nông nghiệp sản xuất ở ĐBSCL — tương đương khoảng 10% diện tích vùng. Đây không phải là con số nhỏ. Nước mặn len lỏi vào những ao nuôi cá tra, cua, tôm ở An Giang và Kiên Giang. Nó thâm nhập vào những cánh đồng lúa, làm cho hạt gạo không thể nảy mầm. Năm 2016, sự kết hợp giữa hạn hán và xâm nhập mặn đã gây ra thiệt hại kinh tế đáng kể cho ngành thủy sản ĐBSCL, với hàng nghìn tấn cá, tôm, cua bị mất. Nông dân chứng kiến ao nuôi của họ từ từ mặn lên từng chiếc ao. Họ chẳng có khả năng để chống lại điều này một mình.

Đất lún — cơ bồi sụp đổ

Một thách thức khác, ít được nói tới nhưng cực kỳ nguy hiểm, là sụt lún đất. ĐBSCL đang chìm với tốc độ khác nhau tùy địa điểm. Cà Mau chìm khoảng 3-4cm mỗi năm, Hậu Giang 2-3cm, Long An 1-2cm. Đây là những con số nói lên sự khác biệt trong tình hình khí hậu của từng địa phương. Khi kết hợp với dâng nước biển, đây là một perfect storm — đất chìm trong khi nước dâng lên. Năm 2050, nếu không có hành động và tuỳ theo kịch bản phát thải khác nhau, một phần đáng kể của ĐBSCL có nguy cơ chìm dưới nước hoàn toàn.

Nhiều farmstay nằm ở những vị trí này. Họ không chỉ phải lo về khách du lịch mà phải lo về bản thân mình. Đất của họ có thể không tồn tại nữa trong 20-30 năm nếu không có các biện pháp thích ứng hiệu quả.

Nông dân farmstay: Vừa là doanh nhân, vừa là nạn nhân

Farmstay ở ĐBSCL không phải là những resort cao cấp. Chúng là những mô hình kinh tế nông thôn — nông dân sử dụng đất nông nghiệp của mình để tiếp đón khách du lịch, vừa duy trì sản xuất nông nghiệp. Họ vừa là doanh nhân du lịch vừa là nông dân chịu ảnh hưởng của khí hậu. Khác với resort cao cấp ở thành phố, farmstay không có bộ máy chuyên môn để thích ứng với biến đổi khí hậu. Họ không có nguồn vốn lớn để đầu tư vào hạ tầng chống lũ, không có nhân lực chuyên gia để tư vấn canh tác bền vững, không có mạng lưới để tìm kiếm nguồn vốn từ các quỹ khí hậu quốc tế. Đây là lý do tại sao sự liên kết trở nên quan trọng như một tấm chắn bảo vệ chung.

PHÂN TÍCH: LIÊN MINH FARMSTAY LÀ GÌ VÀ TẠI SAO LẠI HIỆU QUẢ

Khái niệm: Từ "tôi" sang "chúng ta"

Liên minh farmstay ĐBSCL là một mạng lưới gồm những farmstay từ các tỉnh khác nhau trong Tây Nam Bộ, với mục tiêu chung: thích ứng với biến đổi khí hậu thông qua chia sẻ kinh nghiệm, tài nguyên, và hình thành sức mạnh chung trước chính quyền cũng như các tổ chức quốc tế. Đây không phải là một tổ chức hành chính được công nhân chính thức bởi Nhà nước — ít nhất là chưa. Đó là một hiệp hội hoặc liên đoàn phi chính phủ, do chính các chủ farmstay lập ra, để giải quyết một vấn đề chung mà cả cộng đồng phải đối mặt.

Tại sao liên minh lại hiệu quả hơn hành động riêng lẻ?

Thứ nhất, liên minh tạo cơ hội chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm thực tế. Một farmstay ở Cà Mau có thể đã tìm ra cách xây dựng hệ thống thoát nước hiệu quả để chống lũ. Một farmstay ở An Giang có thể đã phát triển kỹ thuật canh tác lúa chịu mặn thông qua nhiều năm thử nghiệm. Một farmstay khác ở Kiên Giang lại có kinh nghiệm về quản lý nước ngọt trong điều kiện xâm nhập mặn. Khi họ chia sẻ những kinh nghiệm này một cách có hệ thống, toàn bộ liên minh được hưởng lợi mà không phải mất thời gian và chi phí để tìm ra những giải pháp đó lại từ đầu. Điều này gọi là "social learning" — học từ nhau và tích lũy kiến thức chung.

Thứ hai, liên minh tạo sức mạnh chung để đấu tranh cho những nhu cầu bản thân. Nếu 50 farmstay cùng đòi hỗ trợ từ chính quyền để xây dựng hệ thống cảnh báo sớm lũ, hoặc để tham gia vào các quỹ khí hậu quốc tế, tiếng nói của họ sẽ mạnh hơn nhiều so với một farmstay đơn lẻ. Điều này gọi là "collective bargaining power" — sức mạnh khi đoàn kết. Chính quyền tỉnh sẽ phải chú ý khi có 50 doanh nhân du lịch nông thôn đồng loạt đòi hỗ trợ, thay vì phải xử lý những yêu cầu rời rạc từ từng người.

Thứ ba, liên minh tạo thương hiệu chung có giá trị. Các liên minh nông thôn thường tạo ra một nhãn hiệu chung — như "Farmstay ĐBSCL xanh" hoặc "Farmstay bền vững thích ứng khí hậu" — để quảng bá cho khách du lịch. Khách du lịch, đặc biệt là những người quan tâm đến tính bền vững, sẽ sẵn sàng trả thêm tiền để ở một farmstay là thành viên của liên minh có uy tín. Điều này tạo ra một mạng lưới khách hàng chung và tăng doanh thu cho từng farmstay thành viên.

Thứ tư, liên minh mở cửa để tiếp cận các quỹ tài chính quốc tế. Các quỹ bảo vệ khí hậu quốc tế — như Green Climate Fund, Global Environment Facility, hoặc các quỹ từ các tổ chức phi chính phủ quốc tế — thường không cho vay cho một farmstay nhỏ vì chi phí quản lý quá cao và rủi ro quản trị không rõ ràng. Nhưng họ sẽ sẵn sàng cho vay cho một liên minh có cơ cấu tổ chức vững chắc, có quy tắc, có báo cáo tài chính minh bạch. Một farmstay đơn lẻ có thể không bao giờ tiếp cận được những quỹ này, nhưng một liên minh có thể.

Kinh nghiệm từ các mô hình khác trong Đông Nam Á

Ở Thái Lan, tồn tại mạng lưới "Community-Based Tourism" khá phát triển. Chính phủ Thái Lan đã hỗ trợ hình thành những liên minh du lịch nông thôn ở các tỉnh chịu ảnh hưởng của biến đổi khí hậu, đặc biệt là ở Mekong basin. Kết quả là các farmstay Thái Lan không chỉ có doanh thu du lịch cao hơn mà còn có khả năng thích ứng với khí hậu tốt hơn. Họ được hỗ trợ về kỹ thuật, được kết nối với các nhà tài trợ, và được tập huấn về quản lý.

Ở Indonesia, đảo Bali có tổ chức "Ecotourism Network" giúp các nông trại nhỏ liên kết với nhau. Nhờ đó, mỗi nông trại có thể tiếp cận được các khách du lịch quốc tế và các quỹ khí hậu. Những nông trại này cũng được đào tạo về các kỹ thuật du lịch bền vững và quản lý khí hậu.

Việt Nam chưa có một mô hình tương tự ở ĐBSCL, mặc dù có một số sáng kiến nhỏ ở các tỉnh khác. Điều này cho thấy có một khoảng trống mà liên minh farmstay ĐBSCL có thể lấp đầy.

THỰC TẾ: NHỮNG FARMSTAY ĐANG CỐ GẮNG TỰ LẬP HỆ THỐNG

Ví dụ 1: Mô hình canh tác lâm nông ở An Giang

Một số farmstay ở An Giang, nhất là ở khu vực An Phú, đã bắt đầu liên kết với nhau để thử nghiệm canh tác lâm nông kết hợp — trồng cây gỗ như xà cừ hay khóm xen kẽ với lúa hoặc cây trồng khác. Phương pháp này không chỉ giúp bảo vệ đất khỏi xâm nhập mặn bằng cách tạo thành những hàng rào cây tự nhiên, mà còn tạo ra thêm nguồn thu nhập từ bán gỗ. Khi một farmstay áp dụng phương pháp này có kết quả tích cực, nó không chỉ được hưởng lợi mà còn có thể hướng dẫn các farmstay khác, tạo thành một chuỗi kiến thức chia sẻ từ người này sang người khác. Nếu có liên minh chính thức, phương pháp này có thể được tiêu chuẩn hóa, được đào tạo cho toàn bộ các thành viên, và thậm chí được đưa vào các chương trình hỗ trợ của chính quyền.

Ví dụ 2: Hệ thống thoát nước tích hợp ở Hậu Giang

Ở Hậu Giang, một số farmstay đã đầu tư vào các hệ thống thoát nước nông thôn tiên tiến để chống lũ. Thay vì chỉ xây dựng từng farmstay, họ đang cố gắng tạo ra một hệ thống chung cho cả khu vực, liên kết giữa nhiều farmstay để tạo hiệu quả quy mô. Nếu họ có thể liên kết chính thức dưới một liên minh, họ có thể xin hỗ trợ từ chính quyền hoặc các tổ chức quốc tế một cách hiệu quả hơn. Thay vì mỗi farmstay chi phí 200-300 triệu đồng để xây dựng hệ thống của riêng mình, một liên minh có thể xin quỹ chung để xây dựng một hệ thống lớn và tiết kiệm chi phí cho tất cả.

Ví dụ 3: Mô hình du lịch bền vững ở Kiên Giang

Ở Kiên Giang, một vài farmstay đã bắt đầu tuyên truyền về "du lịch bền vững" — khách du lịch không chỉ đến để thưởng thức ẩm thực mà còn tham gia vào các hoạt động bảo vệ môi trường như trồng cây, khôi phục rừng ngập mặn, hoặc tham gia vào các dự án nước sạch. Khi có liên minh, các farmstay này có thể chia sẻ mô hình này với các farmstay khác một cách có hệ thống, tạo ra một hệ sinh thái du lịch bền vững chung cho cả ĐBSCL. Khách du lịch có thể tham gia vào một chuỗi các hoạt động bền vững từ farmstay này sang farmstay khác, tạo ra một trải nghiệm liên tục và có ảnh hưởng lớn hơn.

Những bài học từ những nỗ lực này

Những nỗ lực này cho thấy rằng các chủ farmstay ĐBSCL đã nhận thức được vấn đề. Họ đang cố gắng, đang tìm cách để thích ứng. Nhưng vấn đề là những nỗ lực này vẫn còn rời rạc, chưa được kết nối thành một mạng lưới lớn với sức mạnh chung. Nếu có một liên minh chính thức, những nỗ lực này có thể được nhân lên, được hỗ trợ bởi các quỹ lớn, được công nhận bởi chính quyền, và cuối cùng trở thành một chiến lược quốc gia để thích ứng với biến đổi khí hậu ở ĐBSCL.

GÓC NHÌN: TẠI SAO LIÊN MINH CẨN THIẾT HƠN CÁC GIẢI PHÁP KHÁC

Một câu hỏi công bằng mà người đọc có thể đặt ra là: Tại sao không chỉ để nhà nước hỗ trợ? Tại sao không chỉ để bảo hiểm nông nghiệp lo? Tại sao lại cần một liên minh?

Câu trả lời nằm ở ba điểm chính.

Thứ nhất, chính quyền có ngân sách hạn chế và ưu tiên nhiều. Nước ta vẫn là một nước đang phát triển. Ngân sách quốc phòng, y tế, giáo dục đều chiếm một phần lớn. Hỗ trợ cho farmstay, dù quan trọng, có thể không phải ưu tiên hàng đầu trong ngắn hạn. Một liên minh, bằng cách huy động tài nguyên của chính nó, có thể hoạt động nhanh hơn và linh hoạt hơn mà không cần chờ đợi ngân sách chính phủ.

Thứ hai, bảo hiểm nông nghiệp ở Việt Nam vẫn còn non nớt. Hầu hết các farmstay nhỏ không có bảo hiểm. Ngay cả khi có, bảo hiểm chỉ bù lại một phần thiệt hại, không phải toàn bộ. Một liên miên có thể tạo ra một "quỹ dự phòng chung" để giúp các thành viên trong thời khó khăn, vừa giữ được tính linh hoạt và đối ứng nhanh chóng.

Thứ ba, và quan trọng nhất, là tính chủ động. Một liên minh do chính nông dân lập ra là của nông dân, do nông dân điều hành, cho nông dân. Họ hiểu rõ những vấn đề của mình hơn bất cứ ai. Họ có thể nhanh chóng thay đổi chiến lược khi tình hình thay đổi. Họ có thể tạo ra những giải pháp sáng tạo dựa trên kiến thức địa phương. Một liên minh nông dân không bị ràng buộc bởi những quy định hành chính của nhà nước, cho phép họ linh hoạt hơn.

Cuối cùng, liên minh farmstay có thể hoạt động song song với các nỗ lực của chính quyền và bảo hiểm, tạo thành một hệ thống ba tầng bảo vệ: nhà nước (quy hoạch, chính sách), bảo hiểm (bù lại thiệt hại), và liên minh (hỗ trợ lẫn nhau, chia sẻ kiến thức, tiếp cận vốn quốc tế).

KẾT BÀI: HÀNH ĐỘNG CẦN THIẾT NGAY BÂY GIỜ

Liên minh farmstay ĐBSCL không phải là một ý tưởng viễn vông. Nó là một nhu cầu cấp thiết, được chứng minh bởi thực tế khí hậu đang diễn ra mỗi ngày. Nó có khả năng thực hiện, được chứng minh bởi các mô hình thành công ở Thái Lan và Indonesia. Nó là cần thiết, vì các farmstay riêng lẻ không thể đối mặt với cuộc khủng hoảng này một mình.

Nhưng liên minh này cần phải được hình thành một cách có chiến lược. Cần phải bắt đầu bằng một cuộc khảo sát thực tế: có bao nhiêu farmstay ở ĐBSCL? Bao nhiêu trong số họ sẵn sàng tham gia một liên minh? Họ mong đợi gì từ liên minh này?

Tiếp theo, cần phải tìm ra những nhà lãnh đạo. Ai là những người có tiếng nói trong cộng đồng farmstay? Họ có sẵn sàng dẫn dắt liên minh này không?

Cần phải rõ ràng hóa cấu trúc pháp lý. Liên minh này sẽ là một hiệp hội? Một hợp tác xã? Một tổ chức phi chính phủ? Mỗi hình thức có những ưu và nhược điểm khác nhau.

Cuối cùng, cần phải tìm kiếm các nguồn vốn ban đầu. Có thể từ các tổ chức quốc tế quan tâm đến biến đổi khí hậu? Có thể từ chính quyền địa phương? Có thể từ những farmstay lớn hơn, muốn đầu tư vào sự bền vững của ngành du lịch nông thôn?

Những bước này không phải là không thể. Chúng chỉ cần quyết tâm, kế hoạch rõ ràng, và sự hỗ trợ từ những người có ảnh hưởng — dù là chính trị hay kinh tế. Thời gian để hành động là bây giờ. Vì mỗi năm trôi qua, biến đổi khí hậu lại trở nên tồi tệ hơn. Mỗi năm trôi qua, những farmstay không liên kết lại yếu đi hơn. Liên minh farmstay ĐBSCL là chìa khóa để mở cánh cửa hi vọng — không chỉ cho du lịch nông thôn, mà còn cho toàn bộ sự sống của hàng triệu nông dân ở vùng đất này.