Phạm Thanh TùngNhà Hoạch Định

NỐI · Cộng đồng kết nối

NỐIdong-bac

Workshop phong cách viết cho chủ farmstay vùng cao

Bạn có một mảnh đất đẹp ở Hà Giang, Lào Cai, Cao Bằng, hay Bắc Kạn. Bạn làm ra những trải nghiệm thật — bữa sáng có khói bếp, có ruộng bậc thang, có t

Phạm Thanh Tùng||12 phút đọc

Tư Vấn Chiến Lược

Muốn đi sâu hơn?

Đặt lịch tư vấn 1-1 trực tiếp với Phạm Thanh Tùng.

Đặt Lịch Tư Vấn →

MỞ BÀI

Tôi đã chứng kiến cảnh tượng này nhiều lần — một chủ farmstay ở Hà Giang, tay cầm điện thoại, vừa viết vừa xóa những dòng mô tả về ruộng lúa, về những buổi sáng sương mù. Rồi thôi, chả biết viết gì nữa. Cuối cùng, page Facebook của họ chỉ có vài hình ảnh xáo trộn, không có câu chuyện. Khách vào, nhìn, rồi cuộn qua.

Đó là vấn đề. Không phải vấn đề của kỹ năng ngoại ngữ hay thiết kế. Mà là vấn đề của cách nói chuyện. Chủ farmstay vùng cao không biết rằng khách hàng tiềm năng của họ đã thay đổi — họ muốn nghe những câu chuyện thực, cảm nhận được lịch sử con người, chứ không phải chỉ là những trang web lập dựng sơ sài.

Workshop phong cách viết này sinh ra đúng lúc. Nó không dạy bạn cách viết theo quy tắc ngữ pháp. Mà nó dạy bạn cách kể chuyện về trang trại, về gia đình, về những điều bạn sống hàng ngày — để từng khách hàng tiềm năng cảm thấy mình đang đọc một bức thư từ một người thực, không phải một quảng cáo.

BỐI CẢNH VÀ SỐ LIỆU

Vùng Đông Bắc Việt Nam — đó là năm tỉnh chính: Hà Giang, Cao Bằng, Bắc Kạn, Tuyên Quang, Yên Bái. Đây là vùng cao nguyên với những đặc điểm địa hình rõ rệt. Độ cao phổ biến từ 800 mét đến trên 1.900 mét, với các đỉnh như Tà Chì Đạo (Hà Giang) đạt khoảng 1.600 mét. Những con đường xoắn như sợi chỉ, những thửa ruộng bậc thang dán chặt trên sườn núi. Dân cư ở đây gồm những dân tộc thiểu số: Tày, Dao, H'Mông, Nùng. Họ sống bằng nông-lâm nghiệp, thu nhập chủ yếu phụ thuộc vào mùa vụ.

Cây trồng chính là lúa nước ở những vùng thung lũng, khoai lang, manioca, ngô — rồi có cây phụ như chè, quế ở Yên Bái và Điện Biên, cam, quýt tùy từng huyện. Mùa cao điểm cho du lịch vùng này là tháng 10 và 11, khi lúa chín vàng, thời tiết mát mẻ. Còn tháng 3-4, cây lúa xanh ngợp, nước trong xanh ngợp trời, lúa nảy mầm sau kỳ gieo trồng, tạo nên khung cảnh tươi mới.

Farmstay ở vùng cao Đông Bắc chưa phải là con số khủng, nhưng tăng trưởng rõ rệt. Hiện nay các huyện trung tâm như Đồng Văn, Mèo Vạc (Hà Giang) có hơn 50 nơi lưu trú nông thôn, từ homestay đến farmstay. Xu hướng từ năm 2015 đến 2020 cho thấy du lịch nông thôn trong vùng tăng tốc. Chủ hộ nhận ra rằng đất của họ, cây của họ, cách sống của họ có giá trị với khách từ phía Nam, từ thành phố, từ nước ngoài.

Nhưng đó cũng là chỗ bài toán trở nên phức tạp. Kỹ năng marketing của chủ farmstay còn rất sơ khai. Chất lượng quản lý chưa đồng đều. Và trên hết — cách họ nói chuyện với khách hàng chưa tạo được sức hấp dẫn. Họ bán sản phẩm, không bán câu chuyện.

PHÂN TÍCH SÂU

Tại sao viết lách lại quan trọng đến vậy đối với chủ farmstay vùng cao? Vì khách du lịch nông thôn không phải khách đi du lịch sự kiện hay mua hàng hóa thông thường. Họ đi tìm cảm xúc, tìm sự khác biệt, tìm chuyện để kể lại với gia đình khi về nhà. Họ tìm kiếm một trải nghiệm có hồn, có ký ức, có tâm sự.

Một người sống ở Hà Nội, ngồi trước màn hình buổi tối, đang tìm chỗ để qua cuối tuần. Cô ấy bấm vào trang web farmstay của bạn. Cô ấy không đọc danh sách tiện nghi theo kiểu khách sạn. Cô ấy cần phải thấy, cần phải tưởng tượng ra: mình sẽ thức dậy lúc mấy giờ, sương mù như thế nào, cái mùi đất như nào, bà chủ sẽ nấu gì, sau bữa cơm sẽ làm gì tiếp. Cô ấy cần nghe tiếng gà gáy, tiếng nước suối, tiếng bàn chân đi trên lá rơi khô. Cô ấy cần cảm thấy rằng chuyến đi này sẽ là gì đó thực sự khác biệt, không phải chỉ là "một đêm ở nông thôn".

Đó là cơ chế tâm lý của khách hàng du lịch hiện đại. Họ mua bằng cảm xúc, rồi mới chứng minh bằng lý luận. Nếu chủ farmstay chỉ viết "có wifi, nước nóng, ăn cơm nhà", đó chỉ là thông tin. Nhưng nếu viết "buổi sáng ở đây, bạn sẽ thức dậy vào lúc sương mù vừa tan, khi ánh nắng đầu tiên chiếu vàng trên những bậc ruộng. Bà Tú sẽ cho bạn một cốc trà nóng — trà tự trồng, say sắc màu xanh tươi" — cái đó là một bức tranh sống, là một lời mời gọi mà tâm lý khách không thể từ chối.

Nguyên nhân sâu hơn của tình trạng này: chủ farmstay vùng cao thường là người nông dân, không có nền tảng về quảng cáo hay marketing. Họ biết tính, biết canh tác, biết nấu ăn, nhưng chưa từng học viết để gán giá trị cho những điều mình đã làm hàng ngày. Lý do chính là thiếu kinh nghiệm và tự tin trong việc diễn đạt bằng chữ viết. Họ chưa nhận ra rằng kinh nghiệm hàng ngày của họ, những chi tiết mà họ sống qua mỗi sáng, mỗi đêm, chính là điều khách hàng đang tìm kiếm.

Lại thêm nữa, phong cách viết cần phải vừa vặn với bối cảnh địa phương. Bạn không thể viết về một farmstay ở Hà Giang giống cách viết một resort ở Bali. Đó là hai thế giới khác nhau. Khách đến Hà Giang không mong chờ sang trọng. Họ mong chờ xác thực, chân thật, gần gũi, có hơi hướng của một gia đình thực sự. Nếu bạn cố viết "cao sang", bạn sẽ mất đi điểm mạnh độc nhất của mình — tính chân thật.

Một vấn đề khác là sự khác biệt giữa nền tảng viết. Facebook cần kể chuyện dài, ảnh liên tục, giọng thân mật. Booking.com cần ngắn gọn, có từ khóa SEO, thông tin cụ thể. Instagram cần thơ mộng, visual đẹp, hashtag đúng. Nhưng chủ farmstay thường viết một kiểu cho tất cả nền tảng, hoặc không viết gì cả. Đó là lãng phí cơ hội.

THỰC TẾ TRÊN MẶT ĐẤT

Tôi đã thăm nông trại của anh Sơn (tên minh họa) ở huyện Đồng Văn, Hà Giang. Anh điều hành một farmstay nhỏ, hai mẫu ruộng lúa, chưa có tên viết tắt tiếng Anh lạnh lùng nào. Anh gọi nó là "Nhà của anh Sơn", thế thôi. Khách nào đến cũng được anh gọi bằng "cháu", ngồi chung bàn ăn với gia đình, anh có hỏi khách về công việc, về gia đình, lúc tiệc cơm anh kể chuyện tính tươi, khách cười rộ. Thực là vô cùng giản dị.

Nhưng khi anh Sơn cố gắng viết quảng cáo cho trang Facebook, anh lại trở nên kỳ kỳ, cứng nhắc. Anh viết "cảnh quan tự nhiên tuyệt vời" — một cụm từ vô hồn, không ai biết là như thế nào. Anh viết "ăn cơm nhà đặc sản" — nhưng không bao giờ nói nó được làm sao, từ đâu, làm bao lâu rồi. Anh không viết rằng sáng hôm đó, anh đi bắt cá ở suối phía dưới, con cá nước ngọt còn quẫy quậy trong giỏ, rồi bà anh nướng trên lửa than, nước mắm me chua ngọt. Anh không viết. Vì anh tưởng rằng những điều đó không đủ "cao sang" để viết.

Tương tự, tôi gặp chị Hà (tên minh họa) ở Cao Bằng, người quản lý một nhà nghỉ kết hợp với vườn cây. Chị viết: "Nơi đây là nơi bạn sẽ thấy được sự yên bình". Câu đó có đúng không? Có. Nhưng nó không cụ thể, không sống động. Nó không kích thích tưởng tượng.

Khi tôi hỏi chị: "Hôm nay bạn đã làm gì?" Chị kể: "Sáng tôi thức dậy, nghe tiếng gà, đi tưới vườn cây. Nước sáng sớm lạnh lẽo. Rồi quay lại, nhặt lá để chuẩn bị trà cho khách. Có một gia đình từ Hà Nội, con nhỏ chưa bao giờ thấy cây đặc biệt này thật, tôi dẫn con vào vườn, dạy con hôi mùi, xoa lá. Con bé cười rất tươi."

Cái câu chuyện ấy? Đó là vàng. Nếu viết được câu chuyện đó lên, khách sẽ không thể cưỡng lại. Một gia đình từ thành phố sẽ tự hỏi: "Con tôi sẽ được như con bé ấy sao?" Và cô ấy sẽ booking ngay.

Thực tế là: chủ farmstay vùng cao có những câu chuyện tuyệt vời trong cuộc sống họ hàng ngày. Nhưng họ không biết rằng những câu chuyện ấy có giá trị. Họ không biết cách khoác ngoài cho nó bằng từ ngữ mạnh mẽ, hình ảnh sống động, chi tiết nhỏ mà có sức cuốn hút. Khi được hướng dẫn viết lại những câu chuyện đó, họ mới nhận ra sức mạnh của chúng.

GÓC NHÌN CHIẾN LƯỢC

Nếu farmstay vùng cao Đông Bắc muốn cạnh tranh trong thị trường du lịch ngày càng sâu cạp, họ cần phải thay đổi cách kể chuyện. Bài học thứ nhất: chất lượng viết lách quyết định chất lượng của khách du lịch. Nếu bạn viết tốt, bạn sẽ lôi kéo được khách hàng đúng đắn — những người sẵn sàng trả giá cao vì họ tìm kiếm trải nghiệm chân thật. Nếu bạn viết tồi, bạn sẽ thu hút khách giá rẻ, khách sơ sài, khách khó tính.

Bài học thứ hai: phong cách viết phải phản ánh bản sắc thực của người chủ. Đừng cố gắng viết như một resort sang trọng. Hãy viết như chính bạn. Nếu bạn là người Tày, người H'Mông, hãy viết với những chi tiết đặc trưng của đất nước mình — có chút giản dị, có chút ấm áp, có chút tình người. Nếu viết tiếng Anh cho khách quốc tế, hãy dịch theo spirit của bạn, không phải theo quy tắc ngữ pháp khô cứng. Đó là độc quyền cạnh tranh của bạn, cái mà không có farmstay nào khác có được.

Bài học thứ ba: chi tiết là vua. Thay vì viết "cảnh đẹp", hãy viết "buổi sáng lúc 5 giờ, sương mù still chưa tan, chỉ nhìn thấy bóng những người nông dân đi xuống đồng, áo dài trắng lơi trong sương, tiếng gà từ xa vút vào tai". Thay vì "ăn cơm ngon", hãy viết "cơm vừa cơm, cơm từ lúa của anh Sơn, hạt lúa mẫm mụa, nó vừa chín hôm qua, bà Sơn nấu với muối địa phương, vị nó vừa đắng vừa mặn, rất lạ miệng, bạn sẽ gắp thêm bao dâu chua sắn chua để giải."

Cảnh báo: nếu chủ farmstay không nâng cao khả năng viết lách trong vòng 2-3 năm tới, họ sẽ bị loại khỏi thị trường. Vì cạnh tranh sẽ ngày càng khốc liệt. Các farmstay mới sẽ xuất hiện với bộ máy marketing chuyên nghiệp hơn. Khách sẽ có rất nhiều lựa chọn. Lúc đó, nếu bạn không biết kể chuyện, bạn sẽ bị lãng quên. Viết lách không phải một kỹ năng tùy tiện — nó là lợi khí cạnh tranh.

Một điều tôi cần nhấn mạnh: workshop phong cách viết không phải là dạy bạn viết văn chương hay hoa mỹ. Nó dạy bạn viết thực dụng, viết để bán, viết để kết nối tâm lý với khách. Đó là khác nhau hoàn toàn với bài học văn ở trường. Đây là kỹ năng kinh doanh.

KẾT BÀI

Phong cách viết là kỹ năng kinh doanh. Nó không kém gì kỹ năng nấu ăn hay kỹ năng tiếp khách. Thực ra, nó còn quan trọng hơn — vì nó là lần gặp gỡ đầu tiên, duy nhất, của bạn với khách tiềm năng. Nó quyết định xem khách sẽ booking hay cuộn qua tìm chỗ khác. Nó quyết định xem khách sẽ kỳ vọng điều gì khi tới, và liệu họ có hài lòng hay không.

Chủ farmstay vùng cao Đông Bắc có một lợi thế to lớn: họ sống trong một bối cảnh độc nhất, họ là chính chủ của những câu chuyện đó, họ là người chứng kiến hàng ngày những điều mà khách du lịch chỉ mơ ước. Nhưng lợi thế đó chỉ trở thành tiền bạc nếu họ biết cách viết. Nếu khóc lóc về không có khách, trong khi trang web của mình tẻ nhạt, thì lỗi không phải của thị trường — lỗi của chính mình.

Tôi gọi bạn hôm nay: nếu bạn là chủ farmstay, nếu bạn chưa bao giờ đầu tư vào khả năng viết lách, hôm nay là lúc bắt đầu. Bạn không cần phải trở thành nhà văn. Bạn chỉ cần biết cách mô tả những gì bạn thấy, cảm nhận, sống qua hàng ngày. Bạn chỉ cần viết như bạn nói chuyện với một người bạn — thân mật, cụ thể, chân thật. Đó là tất cả.

Đó là điều workshop này sẽ dạy bạn.